For Young Adults | Thubten Chodron The Thubten Chodron Teaching Archive Mon, 20 Feb 2017 20:25:36 +0000 en-US hourly 1 Connecting from the heart in an age of loneliness Fri, 04 Dec 2015 20:03:50 +0000

  • How we become totally absorbed into our little screens as if the screen is reality
  • When we just communicate over technology we miss out on really getting to know people
  • A big difference in being lonely and being alone
  • Creating an online persona for praise and reputation
  • Learning to be a friend to ourselves
  • How the mediation on the kindness of others leads to feeling less lonely
  • Using social media in a beneficial and meaningful way

Loneliness in a time of connectivity (download)

Loneliness in a time of connectivity Tue, 29 Sep 2015 23:20:13 +0000

  • Having a balanced relationship with technology
  • Not letting technology get in the way of connecting from the heart with others

YouTube Video

Cultivating peace from the inside out Wed, 26 Aug 2015 14:22:02 +0000

  • How to generate sustainable compassion for social engagement

YouTube Video

Cultivating compassion Tue, 14 Apr 2015 13:00:48 +0000

  • Venerable Thubten Chodron’s youth
  • What appealed to her about Buddhism
  • Traveling to Nepal and deciding to ordain
  • Appreciating the kindness of others
  • Investigating love and compassion
  • Questions and answers
    • The ultimate goal in Buddhism
    • Practical ways to cultivate the Buddhist path
    • What Buddhists practice and believe

YouTube Video

Inner peace, world peace Tue, 07 Apr 2015 21:57:53 +0000

  • The relationship between inner peace and world peace
  • Investigating the real source of happiness and suffering
  • Working with our afflictions
  • Developing a heart of kindness towards others
  • The power we have as individuals to influence the lives of other living beings
  • Creating the causes for the results we want to see in the world

YouTube Video

The union of wisdom and compassion Fri, 12 Dec 2014 16:12:45 +0000

  • Developing healthy self-confidence that isn’t based on others’ approval
  • How to develop harmonious relationships at work

YouTube Video

Think out of the box Fri, 05 Dec 2014 17:02:59 +0000

  • Looking at the questions and concerns on the minds of young adults and what is central to those concerns
  • Instead of focusing outward on what others think of us, looking inward to learn about ourself
  • How to decrease self-preoccupation and develop love and compassion for others
  • Looking at our role in the problems we experience
  • Cultivating a motivation at the start of the day and evaluating our actions at the end of the day

Think out of the box (download)

YouTube Video

Seven tips for a happy life Fri, 03 Oct 2014 03:56:59 +0000

I was asked to speak about “Seven Tips for a Happy Life,” but I’ve had a hard time narrowing the tips down to just seven! Actually there are many more, and hopefully as you live with mindfulness, wisdom, and compassion, you’ll become aware of the others too.

1. Live without hypocrisy

Many of us go through life being extremely attached to what other people think of us. Most of us try to look good and try to make others think positively of us. We spend a lot of our time just trying to be what we think others think we should be, and this makes us crazy because everybody expects us to be something different. Besides, what is our motivation when we try to be what we think others think we should be? Are we acting with sincerity, or are we trying to be a people-pleaser? Are we simply putting on a good show so that other people will say good things about us?

We can act and create personal images, and other people may even believe that we are what we pretend to be. However, that does not have any real meaning in our lives because we are the ones who have to live with ourselves. We know when we’ve been phony and even though others may praise us for the persona we’ve created, that doesn’t make us feel good about ourselves. Inside we know we’re being fake. We’re much happier when we are sincere and feel comfortable with who we are.

A group of smiling teens at the Abbey.

Our motivation is the key that determines whether what we do is meaningful and beneficial.

Being a hypocrite does not work because the karmic results of our actions depend on our intention. Our motivation is the key that determines whether what we do is meaningful and beneficial. Even if we look like we’re very kind and considerate, when our motivation is just to get people to like us, our actions aren’t truly kind. Why is this so? Because our motivation is concerned with our own popularity, not with benefiting others. On the other hand, we may act with a genuinely kind motivation but people misinterpret our actions and get upset. In this case, we don’t need to doubt ourselves because our intention was good, even though we may need to learn to be more skilful in our actions.

Furthermore, we want to learn to derive happiness from doing the action, not from receiving others’ praise afterwards. For example, in spiritual practice we want to train our minds to take delight in giving. When we take delight in giving, then regardless of where we are and who we give to, we feel happy. It does not matter whether the other person says thank you or not, because our happiness does not come from the recognition we receive but from the deed of giving.

2. Reflect on your motivation and cultivate an expansive motivation

We should constantly reflect on our motivations. Some of the questions we can ask ourselves include:

  • What is the thought motivating what I’m about to say or do? Is there the intention to harm someone? Is there the intention to benefit them? Am I doing things to impress others or due to peer pressure?
  • Am I doing something for my own self-gain, or am I doing something out of genuine care for other living beings? Or it is a mix?
  • Am I trying to do what other people think I should do, or am I really in touch with myself and know what is best for me to do?
  • In discerning what I feel is best for me to do, am I operating out of attachment or anger, or am I operating out of kindness and wisdom?

Besides the process of looking inside and seeing what our motivation is, we can also consciously cultivate a more expansive motivation. An expansive motivation is one that aspires for the benefit and welfare of other living beings. Caring about others does not mean we neglect ourselves or make ourselves suffer. Self-respect is important, but we want to go beyond self-indulgent motivations and see that all of us living beings are interdependent. Our actions affect others, and because we see that everyone wants happiness and wants to avoid suffering as intensely as we do, we care about the effects of our words and deeds on others.

Most people tend to be quite self-centered, so our initial motivation is not always for the welfare of other living beings. Especially when we refer to ALL living beings, which include the ones we cannot stand! So we need to stretch our mind and our motivation. If we discover that we are doing a kind action with a mixed or self-centered motivation—for instance, we might give a donation to charity hoping that it will bring us a good reputation—this doesn’t mean that we give up our beneficial actions! Instead, we transform our motivation into one of kindness that goes far beyond our own self-interest.

In order to cultivate an expansive motivation, such as the motivation to become a fully awakened Buddha, we will need to learn what a Buddha is, how it is possible for us to become a Buddha, what are the steps of the path for becoming a Buddha, and what benefits do we bring to ourselves and others by becoming a Buddha,. The more we understand these things, the more an expansive motivation will grow and shine within us.

3. Set wise priorities

One of the most important activities in our life is to set good priorities; to know what in life is most important to us. We have received so much conditioning throughout our lives, so it takes some time to discern for ourselves what we think is valuable. Our parents teach us to value X, Y, and Z; our teachers encourage us to think A, B, and C. Advertising tells us who we should be and what we should look like. All the time, we are getting messages about who we should be, what we should do and what we should have. But how often do we ever think about whether we really want to be, do, or have those? How often do we ever think about what actually nourishes our hearts in a truly joyful, vibrant and beautiful way?

We want to live; we want to be vibrant! We do not want to live on automatic, like a push-button robot who operates on others’ commands. We have dreams and aspirations. We want to choose what we do in life because we have some passion for that activity or field. What is your passion? How do you want to contribute? What is your unique talent or ability, and how can you use it to make a difference in the lives of others?

When we set wise priorities, we will choose activities that are for the long-term benefit of ourselves and others. When I need to make a decision, I use a particular set of criteria to evaluate which direction to take. First, I consider, “Which situation is most conducive for me to keep good ethical conduct?” I want to make sure I don’t hurt others or myself, and keeping good ethical conduct is important for that.

If we sincerely try to live an ethical life, even though we do not make as much money as the next person, or have as nice a house, when we go to bed at night, we feel peaceful. Our mind is calm and free from self-doubt and self-loathing. That inner peace is worth more than anything else we could ever have. Plus, no one else can take our inner peace away from us.

Second, I examine, “Which situation will enable me to be of greatest benefit to other living beings in the long term?” Since another one of my priorities is benefiting others, I evaluate the various options in front of me to discern which one will enable me to do that. Which situation will make it easier for me to cultivate a kind, compassionate and altruistic attitude?

Sometimes our priorities are not what others think they should be. In such a situation, if our priorities are not selfish and they are for the long-term benefit of ourselves and others, then even if other people do not like what we are doing, it really does not matter because we know we are living in a good way. We are confident inside ourselves that our priorities will lead to the long-term benefit of others.

4. Keep ourselves balanced

To keep ourselves balanced on a day-to-day basis, we first need to maintain good health. This means we need to eat well, have sufficient sleep and regular exercise. We also need to engage in activities that nourish us. Spending time with people we care about nourishes us.

In my observation what most people really want is connection with other living beings. Take the time to be with your family and with people you care about. Cultivate friendships with people who have good values, people whom you can learn from, people who will be good role models for you. Develop a sense of curiosity about life and the world around you.

Nowadays people walking down the street are all looking at their hand-phones, colliding with real human beings while texting people who are not there. Sometimes we need to turn off our technology and tune it to real, live human beings. So much of our communication is through non-verbal cues—our body language, how we move our hands, how we sit, what we do with our eyes, the tone of our voice, the volume of our voice. But many children and young adults now are growing up without being sensitive to those kinds of things because they are hardly ever around real live people. They are always in their two by four universe, texting on their phones.

To be a balanced human being, we also need time alone, without our phones and computers. It is so helpful, not to mention relaxing, to sit and read an inspiring book and think about life. We don’t have to always be doing or making something. We also need some time to be with our friends. We need to nourish our body as well as our mind. We need to do things we enjoy, such as engaging in hobbies or playing sports. We should be careful not to waste the time in our precious human life on the computer, iPad, iPhone etc.

5. Be friends with yourself

Sometimes when we are alone, we have thoughts such as “Oh, I am a failure! I cannot do anything right! I’m worthless, no wonder nobody loves me!” This low self-esteem is one of our biggest hindrances on the path to full awakening. We live with ourselves 24/7 but we do not even know who we are and how to be our own friend. We constantly judge ourselves using standards that we’ve never examined to determine if they are realistic or not. We compare ourselves with others and always come out a loser.

None of us is perfect; we all have faults. That is normal and we do not need to berate ourselves for our faults or think that we are our faults. Our self-image is exaggerated because we don’t really know who we are. We need to learn to be our own friend and accept ourselves, “Yes, I have faults and I’m working on them, and yes, I have many good qualities, abilities, and talents too. I’m a worthwhile person because I have the Buddha nature, the potential to become a fully awakened Buddha. Even now, I can contribute to others’ wellbeing.”

Meditation and the study of Buddhist teachings will help us become friends with ourselves. To overcome low self-esteem, we should contemplate our precious human life and Buddha-nature. Doing so enables us to understand that the fundamental nature of our mind is pure and undefiled. The nature of our mind is like the wide open sky—totally spacious and free. Mental afflictions such as ignorance, anger, attachment, pride, jealousy, laziness, confusion, conceit and so on are like clouds in the sky. When the clouds are in the sky, we cannot see the clear, open, wide, and spacious nature of the sky. The sky is still there, it is just hidden from our view at that time. Similarly, sometimes we might be discouraged or confused, but all those emotions and thoughts are not who we are. They are like the clouds in the sky. The pure nature of our mind is still there. It is temporarily hidden, and when the wind of wisdom and compassion comes and blows the cloud-like disturbing emotions away, we see the wide open, free sky.

Take some time each day to sit quietly and do a spiritual practice. To do a daily meditation practice, learn the Buddha’s teachings and spend some time alone each day reflecting on your life. Observe your thoughts and learn to discern realistic and beneficial ones from unrealistic and harmful ones. Understand how your thoughts create your emotions. Give yourself some space to accept and appreciate yourself for who you are. You don’t need to be the perfect, number one whatever-type-of-person-you-think-you-should-be. You can relax and be you, with all the complexities of the sentient being you are.

Then you can tap into your potential and unlock all sorts of doors to help you understand yourself. The Buddha taught many techniques for overcoming disturbing emotions, transforming negative thoughts and removing wrong views. You can learn these and learn how to apply them to your mind, how to work with your own mind so that it becomes clearer and calmer, how to open your heart in kindness toward yourself as well as toward others. In the process of doing this, you will become your own friend.

6. It’s not all about me

Nowadays we think everything is about us. There’s even a magazine called Self and another one called Me. We buy iPhones and iPads, and from the time we are little kids the advertising industry conditions us to always search for the most pleasure, prestige, possessions, popularity, and so forth. We have this idea that it is all about me! My pleasure and pain are more important than anyone else’s.

Think about what makes you upset. When your friends get criticized, you usually don’t get upset, but when somebody says the same words of criticism to you, it becomes a big deal. Similarly, when your neighbor’s child fails his spelling test, it doesn’t bother you, but when your child fails his spelling test, it is a catastrophe! Our mind gets incredibly upset by anything that happens to us or is related to us. We see everything in the world through the narrow periscope of Me, I, My, and Mine. Why is it a narrow periscope? Because there are over 7 billion people on this planet and we think we are the most important. It would be really good if we can chill a little bit and have as one of our slogans—“It is not all about me.”

This self-centeredness causes us so much misery. When we suffer from fear, anxiety and worry, it is because we are paying too much attention to ourselves in a very unhealthy way. Nothing has happened, but we sit there thinking, “What if this happens? What if that happens?” when in reality, nothing has happened. Experiencing fear, anxiety and worry is definitely suffering, and the source of this suffering is our self-preoccupation.

Our self-centered thought is not who we are, It is not an inherent part of us; it is something added onto the pure nature of our mind, and it can be eliminated. Initially we may be afraid to let go of our self-preoccupation, “If I don’t hold myself first and foremost, I will fall behind. People will take advantage of me. I won’t be a success.” But when we examine these fears, we see that they are not true; the world isn’t going to crash down around us if we release our self-centeredness and open our hearts to care about others. We can still be successful without being so self-preoccupied, and we’ll be a lot happier too. For example, if we reach out and help others—friends, strangers, and enemies—they’ll be a lot nicer to us, and our own lives will be happier.

7. Cultivate a kind heart

As a corollary to “It is not all about me,” we want to cultivate kindness. To do this, we reflect on the benefit we have received from so many people, and animals too. When we contemplate the kindness of other living beings, we see that we can benefit from whatever somebody does if we know how to think about it properly. Even if somebody is harming us, we can see it as kindness, because by putting us in a difficult position, they are challenging us and helping us to grow. They are helping us to find qualities and resources within ourselves that we did not know we had, making us stronger.

It is easy to think of the kindness of our family and friends, but what about the kindness of strangers? Actually we receive benefit from so many people we do not know. When we look around, everything we use comes due to the kindness of others – the construction workers who built the building, the farmers who grew the vegetables, the electricians, plumbers, secretaries, and so forth all play important roles that enable society to run smoothly.

For example, I was once in a city where all the garbage collectors were on strike. That really helped me to see the kindness of the garbage collectors, so now I stop and thank them for their work when I walk down the street.

We benefit from all the different kinds of work that others do. All the people we see around us—on the bus, on the subway, in the stores—are the people who are making the things we use and doing the services we benefit from on a day-to-day basis. Hence, when looking at the people around us, let’s consider their kindness and the benefit we’ve received from them. In turn, let’s regard them with eyes of kindness, and with awareness of how dependent we are on others just to stay alive. Let’s reach out and be kind to them in return. It’s also important to respect all beings equally; after all, they’re all important and we have benefitted from all of them.

If you have a kind heart, you will be honest in your business dealings because you care about the welfare of your clients and customers. You know that if you lie to them or cheat them, they will not trust you and will not do business with you again in the future. In addition, they will tell others about your unscrupulous actions. However, if you help your clients and customers, they will trust and have confidence in you. You will have good relationships with them that will last for many years and will be mutually beneficial.

When cultivating kindness, we should also learn to be trustworthy. When somebody tells you something in confidence, keep it in confidence. When you make a promise, do your best to keep the promise. We have to look beyond our own immediate gratification and learn how to be a good friend. Consider, “How I can be a good friend? What do I need to do and stop doing in order to be a good friend to others?” As we all want to have friends, let us make ourselves good friends to other people.


Please take some time and think about these seven tips. Don’t simply rush off to the next activity, but apply these tips to your life. Imagine thinking or acting according to them. What would that look like? How would you feel? Seeing the benefits of implementing these tips in your life will inspire you to do so. As you do this, you will experience the benefits in both your mental state and your relationships with others. There will be more mental peace, more satisfaction and more connection with others.

Come back to these tips over time. Read this every so often to remind yourself to live without hypocrisy, reflect on your motivation and cultivate an expansive motivation, set wise priorities, keep yourself balanced, be friends with yourself, realize “it’s not all about me,” and cultivate a kind heart.

To view this post in Vietnamese: Bảy Bí Quyết Sống Hạnh Phúc

To view this post in Bahasa Indonesia: Tujuh tips hidup bahagia

Bảy Bí Quyết Sống Hạnh Phúc Thu, 02 Oct 2014 18:22:08 +0000

Tôi được mời thuyết giảng về “Bảy bí quyết sống hạnh phúc”, nhưng thật khó để hạn chế các bí quyết xuống chỉ còn có bảy! Thật ra có nhiều bí quyết hơn thế, nên tôi hy vọng rằng khi bạn sống với chánh niệm, trí tuệ và lòng từ bi, bạn sẽ trở nên ý thức về các bí quyết khác nữa.

1. Sống Chân Thật:

Phần đông chúng ta đi qua cuộc sống bám víu rất chặt vào những gì người khác nghĩ về chúng ta. Ta cố gắng tỏ ra tốt đẹp và làm cho người khác nghĩ về ta một cách tích cực. Ta bỏ nhiều thì giờ cố gắng để là cái mà ta nghĩ người khác muốn mình phải là như thế, nhưng điều này khiến chúng ta trở nên hoang mang, vì mỗi người lại đòi hỏi ta phải là một thứ gì đó khác. Bên cạnh đó, động lực gì thực sự khiến ta cố gắng để là cái mà ta nghĩ là người khác muốn ta phải là như thế?

Chúng ta có hành động với lòng chân thật, hay chúng ta đang cố gắng làm thế để lấy lòng mọi người? Ta có đang đóng kịch, diễn trò để người khác nói tốt về mình?

Một nhóm bạn trẻ tươi cười chụp hình tại tu viện.

Động lực của ta là chìa khóa quyết định việc ta làm có ý nghĩa và ích lợi.

Chúng ta có thể đóng kịch, tạo nên những hình ảnh cá nhân khiến người khác tin rằng ta là như thế. Tuy nhiên, điều đó không có một ý nghĩa thực sự nào trong cuộc sống của chúng ta, vì ta mới là người phải sống với chính bản thân mình. Ta biết khi nào mình sống giả tạo và ngay cả khi người khác có thể khen cái nhân cách mà ta cố tạo ra, điều đó vẫn không làm ta cảm thấy thoải mái về bản thân. Tự bên trong, ta biết rằng mình giả dối. Chúng ta sẽ hạnh phúc hơn khi sống chân thật và sẽ cảm thấy thoải mái hơn với con người thực sự của mình.

Sống giả tạo không ích lợi gì vì nghiệp quả của hành động tùy thuộc vào chủ đích của ta. Động lực của ta chính là chìa khóa quyết định rằng những gì chúng ta làm có ý nghĩa và ích lợi hay không. Ngay như ta có tỏ ra tử tế và chu đáo nhưng động lực của ta chỉ là để người khác ưa thích mình thì hành động đó cũng không thực sự tử tế. Tại sao vậy? Đó là vì chúng ta hành động để được tiếng tốt cho bản thân, không phải vì lợi ích của người khác. Ngược lại, ta có thể hành động với một động lực tử tế thực sự nhưng người khác có thể diễn giải sai hành động của ta, nên sinh ra bực bội, sân hận với ta. Trong trường hợp đó, ta không cần phải nghi hoặc bản thân vì chủ đích của ta là hướng thiện, tuy nhiên, ta cần phải sửa đổi để hành động khéo léo hơn. Hơn nữa, ta muốn huân tập để được hạnh phúc từ các việc làm của ta chứ không phải từ việc nhận được những lời khen của người khác sau đó. Thí dụ trong quá trình tu tập, ta muốn huấn luyện tâm hoan hỷ trong việc bố thí. Khi ta hoan hỷ trong việc bố thí thì không kể là ta đang ở đâu, đang bố thí cho ai, ta vẫn cảm thấy hạnh phúc. Không quan trọng là người khác có nói cảm ơn hay không, vì hạnh phúc của ta không đến từ việc được ngưỡng mộ, được hàm ân mà đến từ hành động bố thí.

2. Quán Sát Động Lực Của Bạn.

Chúng ta cần luôn quán chiếu về các động lực của mình. Một số câu hỏi ta có thể tự hỏi bản thân, bao gồm:

Tôi đã suy nghĩ gì trước khi nói hay làm điều này? Tôi có ý muốn làm hại ai hay không? Hay có ý làm lợi ích cho người không? Tôi có làm những việc này để được người khác ngưỡng mộ hay làm vì áp lực của bạn bè? Tôi có làm điều gì đó để được lợi ích cho bản thân hay chỉ bằng sự quan tâm chân thật đối với chúng sanh khác? Hay là cả hai? Tôi có cố làm những điều mà kẻ khác nghĩ tôi cần làm hay tôi thực sự tự biết mình và biết điều gì mình cần làm nhất? Khi nhận thức rõ điều gì mình cần làm hơn cả, tôi có thực hiện với tâm si hay sân hay tôi thực hiện việc đó bằng tâm từ và trí tuệ?

Bên cạnh quy trình quán sát nhìn vào bên trong để thấy động lực của ta là gì, chúng ta cũng có thể vun trồng một cách có ý thức những động lực to lớn hơn. Đó là những động lực thúc đẩy ta hành động vì lợi ích và hạnh phúc cho chúng sanh khác. Quan tâm đến người khác không có nghĩa là chúng ta bỏ quên bản thân hay khiến bản thân phải đau khổ. Sự chăm lo cho bản thân là cốt yếu nhưng chúng ta muốn vượt lên trên những động lực vì bản ngã, để thấy rằng tất cả mọi chúng sanh đều nương tựa vào nhau. Mọi hành động của chúng ta đều ảnh hưởng đến người khác, và vì chúng ta thấy rằng mọi người đều muốn hạnh phúc và tránh đau khổ như mình, ta sẽ quan tâm hơn về ảnh hưởng của lời nói và việc làm của ta đối với người khác. Phần đông đều có khuynh hướng quy vào cái ngã của mình, vì thế động lực khởi đầu không phải luôn luôn là vì lợi ích của chúng sanh khác, nhất là khi chúng ta nói đến tất cả mọi chúng sanh, bao gồm cả những người chúng ta không thể chịu đựng nỗi. Vì thế chúng ta cần phải rộng mở tâm và động lực. Nếu chúng ta khám phá ra mình đang làm một hành động thiện với động lực không rõ ràng hay vì tự ngã –thí dụ chúng ta có thể đóng góp cho từ thiện với hy vọng rằng nó sẽ đem đến cho ta tiếng tốt – điều này không có nghĩa là chúng ta phài bỏ qua những hành động có ích lợi cho mình! Thay vào đó ta chuyển hóa động lực ích kỷ của mình thành động lực của lòng tử tế, vượt xa hơn những lợi ích của bản thân.

Để vun trồng một động lực cao cả như là động lực muốn trở thành một vị Phật hoàn toàn giác ngộ, ta cần biết một vị Phật là gì, làm thế nào để trở thành một vị Phật, những bước trên con đường để trở thành Phật, ta có thể mang đến cho bản thân và chúng sanh những ích lợi gì khi trở thành một vị Phật. Chúng ta càng hiểu những điều này thì động lực của ta càng trở nên rộng lớn, và tõa sáng bên trong chúng ta.

3. Thiết Lập Ưu Tiên

Một trong những hoạt động quan trọng nhất trong cuộc sống của chúng ta là thiết lập những ưu tiên hàng đầu; để biết điều gì trong cuộc sống là quan trọng nhất đối với ta. Chúng ta đã bị điều kiện hóa xuyên suốt cuộc sống của mình đến nỗi giờ ta cần phải có chút thời gian để bản thân nhận thức rõ điều gì là quan trọng, là có giá trị.

Cha mẹ dạy chúng ta coi trọng X, Y và Z; các thầy cô khuyến khích ta chọn A, B và C. Quảng cáo thì khuyến dụ ta phải là ai, dáng vẻ phải như thế nào. Lúc nào, chúng ta cũng nhận được những thông tin, những tín hiệu về việc ta phải như thế nào, phải làm gì và phải sở hữu những gì. Nhưng có bao lần bạn thực sự nghĩ mình muốn làm gì, là gì hay sở hữu những thứ đó không? Có bao lần ta nghĩ về những gì thực sự trưởng dưỡng trái tim ta một cách thực sự hoan hỷ, nhiệt tình và đẹp đẻ?

Chúng ta muốn sống; chúng ta muốn linh hoạt! Chúng ta không muốn sống một cách thụ động giống như một con robot bị nhấn nút, chỉ hoạt động theo mệnh lệnh của người khác. Chúng ta có nhiều giấc mơ và ước vọng. Chúng ta muốn được chọn lựa những gì mình làm trong cuộc sống vì ta có niềm đam mê cho hoạt động hay lãnh vực nào đó. Đam mê của bạn là gì? Bạn muốn đóng góp như thế nào? Khả năng hay tài nghệ của bạn là gì và bạn có thể sử dụng nó như thế nào để làm thay đổi cuộc sống của người khác?

Khi đã thiết lập những ưu tiên hàng đầu một cách khôn ngoan, ta sẽ chọn lựa những hoạt động đem lại lợi ích lâu dài cho bản thân và cho người khác. Bản thân tôi khi cần quyết định, tôi dùng một số tiêu chuẩn để đánh giá xem phải nên chọn phương cách nào. Đầu tiên, tôi xét xem, “Trường hợp nào dễ giúp tôi giữ được hành vi đạo đức?” Tôi muốn biết chắc rằng tôi không làm hại bản thân hay người khác, và giữ được đạo đức.

Nếu chúng ta thật lòng muốn sống một cuộc sống đạo đức thì dù ta không kiếm được nhiều tiền hay có căn nhà đẹp như người hàng xóm, nhưng buổi tối khi vào giường ngủ, ta sẽ thấy bình yên. Tâm ta tĩnh lặng và không vướng bận nỗi nghi hoặc hay chán ghét bản thân. Sự an bình nội tại đó đáng giá hơn bất cứ thứ gì mà chúng ta có thể có được. Hơn nữa không ai có thể cướp đi sự bình an nội tại của ta.

Thứ đến, tôi xét xem, “Trường hợp nào sẽ giúp tôi có thể đem lại lợi ích lớn nhất cho người khác về lâu, về dài?” Vì điều quan trọng nữa đối với tôi là đem lại lợi ích cho người khác, tôi đánh giá những sự lựa chọn khác nhau đặt ra trước mắt để nhận thức rõ ràng xem điều gì sẽ giúp tôi làm được điều đó. Phương án nào sẽ giúp tôi dễ dàng vun trồng một thái độ tử tế, từ bi và vị tha?

Đôi khi sự lựa chọn của ta không phải là cái mà người khác nghĩ ta phải chọn. Trong trường hợp như thế, nếu sự lựa chọn của ta không vị kỷ, mà chúng nhằm đem lại lợi ích lâu dài cho bản thân và cho người khác, thì dù cho có người không thích, cũng chẳng quan trọng, vì chúng ta biết mình đang sống hướng thiện. Chúng ta tự tin rằng sự chọn lựa của mình sẽ mang đến những ích lợi lâu dài cho kẻ khác.

Có bao giờ chúng ta nghĩ điều gì thực sự nuôi dưỡng trái tim ta trong niềm hoan hỷ, sinh động và thiện lành.

4. Sống Điều Độ

Để giữ quân bình, điều độ trong cuộc sống hằng ngày, trước hết chúng ta cần phải giữ sức khoẻ tốt. Điều đó có nghĩa là ta cần ăn đủ, nghỉ đủ và thể dục thường xuyên. Ta cũng cần tham gia vào những hoạt động để mở mang bản thân. Dành thời gian cho những người ta quan tâm trưởng dưỡng tâm hồn ta.

Theo quan sát của tôi, cái mà con người cần nhất là sự kết nối với chúng sanh khác. Vì thế hãy dành thời gian cho gia đình và những người mà bạn quan tâm. Hãy kết bạn với những người có giá trị đạo đức, những người bạn có thể học hỏi, và những người có thể là gương mẫu cho bạn. Hãy phát triển tâm tò mò về cuộc sống và thế giới quanh bạn.

Ngày nay, đi ngoài đường nhưng ai dường như cũng chăm chú vào điện thoại di động của mình. Họ phớt lờ những con người thực mà họ va chạm, trong khi mãi nhắn tin cho những người không có mặt ở đó. Đôi khi chúng ta cần tắt các nguồn thông tin kỹ thuật và dõi theo những con người thực sự sống quanh ta. Quá nhiều những sự trao đổi là qua các tín hiệu không lời –như ngôn ngữ của thân, cách chúng ta chuyển động tay như thế nào, cách ta ngồi như thế nào, ta làm gì với mắt của mình, giọng nói, âm lượng của tiếng nói, vân vân. Vậy mà nhiều trẻ em và những người trẻ bây giờ lớn lên mà không hề để ý đến những điều đó vì họ thực sự ít ở quanh những người đang sống. Họ luôn ở trong thế giới 2×4 của họ chit chát với nhau.

Để là những chúng sanh có cuộc sống điều độ, thăng bằng, chúng ta cần có thời gian yên tĩnh, không điện thoại, không máy tính. Ngoài việc được thư giãn, chỉ ngồi và đọc một quyển sách hấp dẫn và nghĩ về cuộc sống thì hữu ích biết bao. Chúng ta không cần phải lúc nào cũng làm gì hay tạo ra điều gì đó. Chúng ta cũng cần có thời gian với bạn bè. Chúng ta cần nuôi duỡng thân cũng như tâm. Cần làm những điều ta thích như là chơi thể thao, theo đuổi một thú tiêu khiển nào đó. Chúng ta cần cẩn thận để không lãng phí thời gian quý báu của đời người trên máy tính, Ipad, hay Iphone, vân vân.

5. Hãy là bạn của bản thân.

Đôi lúc khi một mình, chúng ta thường có những suy nghĩ như, “Ôi, tôi đúng là kẻ dở! Tôi không thể làm gì đúng. Tôi thật là vô tích sự, không trách là không ai thích tôi!” Sự đánh giá thấp mình là một trong những trở ngại lớn nhất trên con đường đến tỉnh giác hoàn toàn. Chúng ta sống với bản thân 24 giờ một ngày nhưng chúng ta không biết mình là ai và cách để làm bạn với bản thân. Ta luôn phán xét bản thân với những tiêu chuẩn mà ta chẳng bao giờ xét xem chúng thực sự có thực tế hay không. Ta so sánh bản thân với người khác và lúc nào cũng đi đến kết luận mình là kẻ thất bại, thua sút người.

Không có ai là hoàn toàn; tất cả chúng ta đều có khuyết điểm. Đó là điều bình thường, nên chúng ta không cần phải hạ thấp bản thân vì những lỗi lầm hay nghĩ rằng ta chính là những lỗi lầm. Bản ngã được khuyếch đại vì ta không biết mình thực sự là ai. Ta cần phải tập làm bạn với bản thân và chấp nhận bản thân, “Đúng vậy, tôi có những lỗi lầm nhưng tôi đang sửa đổi chúng và đúng là tôi cũng có những đức tính, những khả năng và tài nghệ nữa. Tôi là một người có giá trị vì tôi có Phật tánh, có khả năng để trở thành một vị Phật hoàn toàn giác ngộ. Ngay chính ở hiện tại, tôi cũng có thể đóng góp vào sự an bình cho người khác. Tôi cũng có thể đem lại ích lợi cho người khác”.
Hành thiền và nghiên cứu giáo lý của đức Phật sẽ giúp chúng ta trở nên là bạn với bản thân. Để vượt qua lòng tự ti, chúng ta cần quán chiếu về Phật tánh và sự quý báo của kiếp con người. Làm như thế sẽ giúp chúng ta hiểu rằng bản chất thực sự của tâm là thanh tịnh và không uế nhiễm. Bản chất của tâm thì giống như bầu trời mở rộng –hoàn toàn rộng mở, hoàn toàn tự do. Các tâm chướng ngại như là si, sân, tham, tự ái, ganh ghét, lười biếng, ngã mạn, nghi hoặc, vân vân thì giống như là mây trên bầu trời. Khi có mây, ta không thể thấy được tính chất sáng chói, rộng mở, bao la của bầu trời. Bầu trời vẫn ở đó, nhưng nó đã bị che khuyất khỏi tầm nhìn của ta. Tương tự, đôi khi chúng ta có thể trở nên chán nản hay lầm lạc, nhưng tất cả các suy tưởng và xúc cảm này không phải là ta. Chúng giống như mây trên bầu trời. Bản chất tâm thanh tịnh của ta vẫn có ở đó, nó chỉ tạm thời bị che khuyất và khi ngọn gió trí tuệ và từ bi thổi qua thì những tình cảm phiền não giống như mây kia tan đi, ta sẽ thấy được bầu trời quang đãng, tự do.

Mỗi ngày hãy dành thời gian ngồi im lặng, thực hành tâm linh. Hãy hành thiền mỗi ngày, học giáo lý của đức Phật và dành thời gian cho riêng mình để quán chiếu về cuộc đời của bạn. Quán sát tư tưởng của bạn và tập phân biệt rõ ràng những tư tưởng có ích và thực tế, khỏi những tư tưởng tai hại và không thực tế. Hãy hiểu những suy nghĩ của bạn sẽ tạo ra các cảm xúc như thế nào. Hãy tạo không gian để chấp nhận và hàm ân bản thân như nó đang là. Bạn không cần phải là người hoàn hảo, là loại số một mà bạn nghĩ mình phải là. Bạn có thể buông thư và tự là mình với tất cả những rối rắm của một chúng sanh như bạn đang là. Sau đó, bạn có thể đào sâu vào các khả năng của mình và tháo mở tất cả mọi cánh cửa để giúp bạn hiểu bản thân hơn. Đức Phật đã dạy rất nhiều phương pháp để chế ngự phiền não, chuyển hóa những tư tưởng tiêu cực và diệt trừ tà kiến. Bạn có thể nghiên cứu các phương cách này và tập làm thế nào để đem chúng vào tâm mình, làm thế nào để sửa đổi tâm để nó trở thành trong sáng hơn, bình lặng hơn, và làm thế nào để mở tâm từ đến với bản thân cũng như đến với người khác. Trong quá trình làm việc này, bạn sẽ trở thành bạn tốt của chính mình.

6. Tất Cả Không Phải Về Tôi.

Ngày nay chúng ta nghĩ tất cả mọi thứ đều là về mình. Có tờ báo còn tự gọi là, “Ngã” (Self) hay “Tôi” (Me). Chúng ta mua những sản phẩm có tên “Iphone”, “Ipad”, và từ lúc ta còn nhỏ, công nghệ quảng cáo đã điều kiện hóa ta để lúc nào ta cũng tìm kiếm những sản phẩm đem lại sự thích thú, hãnh diện, tự hào, sở hữu, danh tiếng, vân vân. Từ đó, chúng ta có ý nghĩ rằng tất cả là về ta! Hạnh phúc và đau khổ của tôi thì quan trọng hơn hạnh phúc và khổ đau của mọi người khác.

Hãy nghĩ về những gì khiến bạn bực bội. Khi bạn bè bị chỉ trích, bạn không phiền lòng, nhưng khi ai đó nói cùng những điều như thế với bạn, thì nó trở nên là một vấn đề lớn. Tương tự khi con người hàng xóm thi rớt, điều đó không làm bạn quan tâm nhưng khi con bạn thất bại thì đó là một tai họa!

Tâm của ta trở nên bực bội không thể tưởng bởi bất cứ thứ gì xảy ra cho ta hay liên quan đến ta. Chúng ta nhìn mọi thứ trên thế giới này qua lăn kính chật hẹp của ‘Tôi, Cái của tôi”. Tại sao đó là lăn kính chật hẹp? Vì có hơn bảy tỷ người trên trái đất này nhưng ta luôn nghĩ ta là quan trọng bậc nhất. Thật hữu ích nếu chúng ta có thể kiềm chế một chút và lấy câu sau đây làm khẩu hiệu cho mình -“Tất cả không phải về tôi”.

Khi đặt trọng tâm của mọi việc vào bản ngã sẽ khiến ta khổ sở hơn rất nhiều. Khi ta khổ vì sợ hãi, lo lắng, bứt rứt, đó là vì ta quá quan tâm đến bản ngã một cách không lành mạnh. Chưa có gì xảy ra, nhưng chúng ta đã ngồi đó suy nghĩ, “Nếu điều này xảy ra thì sao? Nếu điều kia xảy ra thì sao?”, trong khi thực tế chưa có gì xảy ra cả. Cảm thấy sợ hãi, bứt rứt và lo lắng là khổ thực sự, và nguồn của cái khổ này là do ta quá chú tâm đến bản thân.

Những sự suy nghĩ trụ vào bản ngã không phải là chúng ta. Nó không phải là một phần sẵn có của ta; nó là một thứ gì đó được thêm vào trong bản chất tâm thanh tịnh của ta và nó có thể được diệt trừ. Khởi đầu chúng ta có thể sợ buông bỏ sự lo lắng, quan tâm cho bản ngã, “Nếu tôi không đặt mình lên trên hết, tôi sẽ bị rớt lại đằng sau. Người khác sẽ lợi dụng tôi. Tôi sẽ không thành công trên đời”. Nhưng khi chúng ta quán sát những nỗi sợ hãi này, ta thấy chúng không thật, thế giới không nổ tung nếu ta buông bỏ sự quan tâm đến tự ngã và mở lòng ra lo lắng cho người khác. Ta vẫn có thể thành công mà không cần phải quá lo cho bản thân và ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều, nếu ta vươn tay ra, giúp đỡ người khác -bạn bè, người xa lạ và kẻ thù- họ sẽ tử tế hơn với ta, và cuộc sống của chính chúng ta cũng sẽ hạnh phúc hơn.

7. Vun Trồng Một Trái Tim Nhân Hậu

Như một chỉ định cho khẩu hiệu, “Tất cả không phải về tôi”, chúng ta cần vun trồng lòng tử tế. Để làm điều đó, ta quán tưởng về những lợi ích mà chúng ta đã nhận được từ rất nhiều người và cả thú vật nữa. Khi quán tưởng về lòng tử tế của những chúng sanh khác, ta thấy rằng mình có thể được ích lợi từ bất cứ điều gì mà người khác làm, nếu ta biết cách nghĩ về điều đó cho đúng. Ngay nếu như có ai đó làm hại ta, ta cũng có thể coi đó như một sự tử tế vì bằng cách đặt chúng ta vào trong một hoàn cảnh khó khăn, họ đang thách thức, rèn luyện, giúp ta trưởng thành hơn. Họ giúp ta khám phá ra được cá tính và nguồn lực bên trong mà ta không biết mình có, khiến ta mạnh mẽ hơn.

Nghĩ về sự tử tế của người thân trong gia đình và bạn bè thì dễ nhưng còn sự tử tế của những người xa lạ thì sao? Thực ra chúng ta cũng nhận được ích lợi từ rất nhiều người mà ta không biết. Khi nhìn quanh, mọi thứ mà chúng ta dùng, có được là do lòng tử tế của người khác –công nhân xây dựng đã tạo ra nhà cửa; người nông dân đã cho ta rau củ; thợ điện, thợ hồ, thư ký, vân vân, tất cả đều đóng một vai trò quan trọng để giúp cho guồng máy xã hội chạy êm thấm. Thí dụ, có lần tôi đến một thành phố mà ở đó tất cả các công nhân vệ sinh đều đang đình công. Điều đó giúp tôi nhìn ra sự tử tế của những người lượm rác, giúp phố xá sạch sẻ, vì thế bây giờ khi ra phố, đi ngang qua họ, tôi thường dừng lại và cảm ơn họ về công việc họ làm.

Chúng ta được hưởng lợi ích từ tất cả những công việc mà người khác làm. Tất cả những người ta thấy quanh ta –trên xe buýt, ở trạm tàu ngầm, trong hàng quán- là những người đang tạo ra những thứ mà chúng ta cần và cung cấp những dịch vụ tiện ích cho ta trong cuộc sống hằng ngày. Do đó, khi nhìn những người ở quanh ta, hãy nghĩ đến sự tử tế của họ và những lợi ích mà ta đã nhận được từ họ. Đối nghịch lại, hãy nhìn họ với con mắt của lòng tử tế và với sự ý thức rằng tất cả phải phụ thuộc vào nhau để sống. Hãy thân thiện và tử tế trở lại với người. Điều quan trọng là chúng ta phải tôn trọng tất cả mọi chúng sanh một cách bình đẳng; vì suy cho cùng, tất cả đều quan trọng và chúng ta được lợi ích tử tất cả mọi người.

Nếu bạn có một trái tim nhân hậu, bạn sẽ thành thật trong các giao dịch thương mại vì bạn quan tâm đến lợi ích của khách hàng và đối tác. Bạn biết rằng nếu dối trá hay lường gạt họ, họ sẽ không tin tưởng bạn và sẽ không tiếp tục giao dịch với bạn trong tương lai. Hơn thế nữa, họ sẽ nói với người khác về những hành động không tốt của bạn. Tuy nhiên, nếu bạn giúp đỡ đối tác và khách hàng của mình, họ sẽ có lòng tin nơi bạn, hết lòng tín nhiệm bạn. Bạn sẽ có mối liên hệ tốt đẹp, có thể kéo dài nhiều năm và đôi bên cùng có lợi.

Khi vun trồng lòng tử tế, chúng ta cũng cần phải tỏ đáng tin cậy. Khi ai đó nói với bạn điều gì với lòng tin thì hãy giữ kín. Khi bạn hứa điều gì, hãy cố hết sức mình để thực hiện lời hứa. Chúng ta phài nhìn xa hơn cái lợi trước mắt và tập làm một người bạn tốt. Hãy nghĩ xem, “Tôi phải làm thế nào để trở thành người bạn tốt? Tôi cần phải làm gì hay không làm gì để được là người bạn tốt đối với người khác?” Vì tất cả đều cần có bạn, trước hết bản thân mình phải là bạn tốt đối với người khác.

To view this post in English: Seven tips for a happy life.

To view this post in Bahasa Indonesia: Tujuh tips hidup bahagia

Tujuh tips hidup bahagia Thu, 02 Oct 2014 14:02:12 +0000

Saya diminta untuk berbicara mengenai, “Tujuh Tips Hidup Bahagia” namun saya mengalami kesulitan mempersingkat nasihat yang ada menjadi hanya tujuh! Sesungguhnya banyak sekali cara lain untuk hidup bahagia, dan semoga ketika anda hidup dengan berkesadaran penuh, kebijakan dan kasih sayang, anda akan menemukan cara-cara lainnya.

1. Hidup tanpa kepura-puraan

Kebanyakan di antara kita menjalani hidup dengan kekhawatiran terhadap apa yang orang lain pikirkan tentang kita. Kita berusaha untuk terlihat baik dan membuat orang lain berpikir positif tentang kita. Kita menghabiskan banyak waktu hanya untuk mencoba menjadi seperti dan bertindak sesuai harapan orang lain, hal ini membuat kita menjadi resah karena setiap orang akan mengharapkan hal yang berbeda-beda dari kita. Di samping itu, apakah yang menjadi motivasi kita ketika berusaha menjadi sesuai harapan orang lain? Apakah kita bertindak dengan ketulusan, ataukah hanya berusaha menyenangkan orang lain? Apakah kita hanya berpura-pura supaya orang lain akan memuji kita?

Umat tersenyum bersama di vihara.

Motivasi kita adalah kunci untuk menentukan apakah hal yang kita lakukan itu berarti dan bermanfaat.

Kita dapat berpura-pura dan menciptakan citra diri, dan orang lain mungkin akan memercayai bahwa citra diri itu adalah diri kita yang sesungguhnya. Bagaimanapun juga, kepura-puraan tidak akan berarti dalam kehidupan kita karena kita harus hidup dengan diri sendiri. Kita akan menyadari saat kita melakukan kebohongan dan walaupun orang lain mungkin memuji kita untuk citra yang kita ciptakan, hal ini akan membuat kita merasa tidak nyaman dengan diri sendiri. Di dalam hati kita tahu, kita sudah membohongi diri sendiri. Kita akan menjadi lebih bahagia ketika kita bersikap tulus dan nyaman menjadi diri sendiri.

Menjadi munafik itu sia-sia, dan hasil karma dari tindakan kita bergantung pada niat. Motivasi kita adalah penentu utama apa yang kita kerjakan akan berarti dan bermanfaat. Bahkan ketika kita terlihat sangat baik dan toleran, ketika motivasi kita adalah untuk membuat orang lain menyukai kita, maka tindakan kita tidak benar-benar karena penuh kasih. Mengapa demikian? Karena niat kita terpusat pada popularitas (ketenaran), bukan pada memberikan manfaat bagi orang lain. Kita mungkin bertindak dengan motivasi yang sungguh penuh kasih, namun orang lain menyalah-artikan tindakan kita sehingga mereka menjadi kecewa. Dalam kasus ini, kita tidak perlu meragukan diri sendiri karena niat kita baik, walaupun kita harus belajar untuk menjadi lebih terampil dalam bertindak.

Selanjutnya, kita belajar memperoleh kebahagiaan dalam bertindak, bukan dari mengharapkan pujian yang kita peroleh dari orang lain akan tindakan itu. Sebagai contoh pada praktik spiritual, kita ingin melatih batin untuk bersukacita dengan memberi. Ketika kita memberi dengan penuh sukacita, maka di mana pun kita dan kepada siapa pun kita memberi, kita merasa bahagia. Tidaklah penting apakah orang lain mengucapkan terima kasih atau tidak, karena kebahagiaan kita tidak berasal dari pengakuan yang kita terima, melainkan dari tindakan memberi tersebut.

2. Merenungkan dan menumbuhkan niat baik

Kita harus selalu merenungkan niatan kita. Beberapa pertanyaan yang dapat kita ajukan kepada diri sendiri antara lain:

  • Apa niatan dibalik apa yang saya katakan atau lakukan? Apa ada niat untuk menyakiti seseorang? Atau niat itu untuk menguntungkan orang lain? Apakah saya melakukannya untuk mengesankan orang lain ataukah berdasarkan tekanan dari teman?
  • Apakah saya melakukan sesuatu untuk kepentingan sendiri, atau atas dasar rasa peduli kepada makhluk hidup lain? Atau percampuran dari kedua alasan tersebut?
  • Apakah saya bertindak sesuai harapan orang lain, atau saya benar-benar memahami diri sendiri dan mengetahui yang terbaik untuk dilakukan?
  • Dalam memilah apa yang saya rasa terbaik untuk dilakukan, apakah saya memilah dengan kemelekatan atau kemarahan, atau apakah saya bertindak atas dasar kebaikan dan kebijaksanaan?

Selain proses melihat ke dalam diri dan melihat apa niat kita, kita juga bisa menumbuhkan motivasi yang lebih universal. Niat baik adalah niatan bersifat universal yang memberi manfaat dan kesejahteraan pada makhluk hidup lain. Memedulikan sesama bukan berarti kita tidak menyayangi diri sendiri atau membuat diri sendiri menderita. Menghargai diri sendiri itu penting, namun kita harus melampaui niatan yang bersifat pemanjaan diri sendiri dan mulai melihat bahwa seluruh makhluk hidup itu saling bergantung satu sama lain.

Tindakan kita berdampak pada orang lain, dan karena kita memahami bahwa semua orang sangat menginginkan kebahagiaan dan ingin terhindar dari penderitaan, maka kita peduli terhadap dampak-dampak yang ditimbulkan oleh kata-kata dan perbuatan kita terhadap orang lain.

Kebanyakan orang cenderung egois, sehingga pada awalnya niat kita tidak selalu ditujukan untuk kesejahteraan makhluk hidup lainnya, terutama bila mengacu pada SELURUH makhluk hidup, yaitu juga mencakup makhluk-makhluk yang tidak kita sukai! Jadi kita perlu memperluas pikiran dan niat baik kita. Jika kita menemukan bahwa kita melakukan tindakan bajik dengan unsur kombinasi atau sepenuhnya niatan egois, misalnya, kita mungkin berdonasi kepada suatu lembaga dengan harapan bahwa tindakan tersebut akan memberi kita reputasi baik–hal ini bukan berarti kita menghentikan tindakan bermanfaat kita! Sebaliknya, kita mengubah motivasi menjadi motivasi welas asih yang jauh melampaui kepentingan diri sendiri.

Untuk menumbuhkan niat baik, seperti niat untuk menjadi Buddha yang tercerahkan sepenuhnya, kita perlu mengenali Buddha, bagaimana caranya untuk menjadi Buddha, apa langkah-langkah untuk menjadi Buddha, dan manfaat apa yang kita peroleh untuk diri sendiri dan sesama dengan menjadi Buddha. Semakin kita memahami hal-hal tersebut, maka motivasi kita tumbuh dan bersinar secara semakin luas di dalam diri.

3. Menentukan prioritas-prioritas yang bijak

Salah satu hal terpenting dalam hidup kita adalah untuk menentukan prioritas-prioritas yang baik; untuk mengetahui hal apa yang paling penting dalam kehidupan kita. Kita telah mengalami begitu banyak keadaan dalam hidup sehingga perlu beberapa waktu bagi kita untuk memilih apa yang menurut kita berharga. Orangtua kita mengajarkan untuk menghargai X, Y dan Z; guru-guru mengajarkan kita untuk memikirkan A, B, dan C. Iklan menyampaikan siapa kita seharusnya dan bagaimana penampilan kita seharusnya.

Kita menerima pesan-pesan mengenai siapa kita seharusnya, apa yang harusnya kita lakukan serta apa yang seharusnya kita miliki sepanjang waktu. Namun seberapa sering kita memikirkan apakah kita ingin menjadi, melakukan, atau memiliki hal-hal tersebut? Seberapa sering kita memikirkan agar bisa memelihara hati dengan cara yang benar-benar penuh kebahagiaan, semangat, dan penuh keindahan?

Kita ingin hidup, kita ingin bersemangat! Kita tidak ingin hidup dalam kebiasaan, seperti robot yang bergerak sesuai perintah orang lain. Kita memiliki mimpi dan harapan. Kita ingin memilih apa yang ingin kita lakukan dalam hidup karena kita menyukainya. Apakah kegemaranmu? Bagaimanakah anda ingin berbagi? Apa bakat atau kemampuan unikmu, dan bagaimana kita dapat menggunakannya untuk menciptakan perbedaan bagi kehidupan?

Ketika kita menentukan prioritas yang bijak, kita akan memilih aktivitas-aktivitas yang memberikan manfaat jangka panjang bagi diri sendiri maupun orang lain. Ketika saya perlu mengambil keputusan, saya menggunakan satu set kriteria untuk menilai arah mana yang harus diambil.

Pertama, saya memikirkan, “Situasi mana yang paling kondusif agar saya dapat menjaga etika perilaku yang baik?” Saya ingin memastikan bahwa saya tidak akan menyakiti orang lain atau diri sendiri, menjaga etika perilaku yang baik itu penting untuk mencapai hal tersebut.

Jika kita secara tulus hidup dengan penuh etika, walaupun kita tidak menghasilkan uang lebih banyak atau memiliki rumah yang lebih bagus dibandingkan tetangga, namun ketika pergi tidur di malam hari, kita merasa damai. Pikiran kita tenang dan bebas dari keraguan serta kebencian pada diri sendiri. Kedamaian batin seperti itu jauh lebih berharga dari apa pun yang bisa kita miliki. Lagipula, tidak ada yang dapat mencuri kedamaian batin kita.

Kedua, saya memikirkan, “Situasi mana yang memungkinkan saya untuk memberikan manfaat terbesar kepada makhluk hidup lain dalam jangka panjang?” Karena prioritas lain bagi saya adalah untuk memberi manfaat bagi sesama, maka saya menilai pilihan-pilihan di hadapan saya untuk memilah mana yang memungkinkan saya untuk memberi manfaat tersebut. Situasi manakah yang akan mempermudah saya untuk menumbuhkan sikap yang baik, welas asih dan mengutamakan kepentingan orang lain?

Terkadang prioritas kita bukanlah seperti apa yang orang lain pikirkan. Pada situasi seperti ini, jika prioritas kita tidak egois dan merupakan prioritas yang memberi manfaat bagi diri sendiri dan orang lain dalam jangka panjang, bahkan ketika orang lain tidak menyukai apa yang kita lakukan, hal tersebut tidak menjadi masalah karena kita mengetahui bahwa kita hidup dengan cara yang baik. Kita percaya pada diri sendiri bahwa prioritas kita akan memberi manfaat jangka panjang bagi orang lain.

4. Menjaga keseimbangan diri

Untuk menjaga diri kita agar tetap seimbang dalam kehidupan sehari-hari, pertama kita perlu menjaga kesehatan yang baik. Ini berarti kita perlu makan dengan baik, istirahat cukup, dan berolahraga secara teratur. Kita juga perlu terlibat dalam kegiatan yang positif serta bermanfaat. Bersama dan menikmati waktu bersama dengan orang yang kita sayangi juga bermanfaat untuk kita.

Dari pengamatan saya, apa yang diinginkan oleh manusia adalah berinteraksi dengan makhluk hidup lainnya. Luangkan waktu bersama dengan keluarga dan orang yang Anda kasihi. Tumbuhkan persahabatan dengan orang-orang yang memiliki kualitas-kualitas yang baik, bisa berbagi ilmu denganmu, dan dapat menjadi panutan yang baik bagimu. Kembangkan rasa keingintahuan akan kehidupan dan lingkungan di sekelilingmu.

Pada masa kini, orang-orang berjalan sambil melihat ke smartphone, berselisih dengan orang yang hadir saat itu namun kita berkirim pesan dengan yang tidak ada di saat itu. Terkadang kita perlu mematikan peralatan elektronik dan bersatu dengan manusia nyata yang berada di sekeliling kita.

Kebanyakan komunikasi kita terjadi melalui gerakan-gerakan non-verbal, yaitu bahasa tubuh, bagaimana kita menggerakan tangan, bagaimana kita duduk, apa yang kita lakukan dengan mata, nada bicara, dan volume suara kita. Namun banyak anak-anak dan kaum pemuda tumbuh tanpa kepekaan terhadap hal-hal tersebut karena mereka jarang berada di sekitar manusia sungguhan. Mereka selalu berada di alam mereka sendiri, berkirim pesan melalui smartphone.

Untuk menjadi seimbang, kita juga memerlukan waktu sendiri, tanpa smartphone dan komputer. Untuk dapat duduk dan membaca buku yang memberi insipirasi dan memikirkan kehidupan adalah hal yang sangat bermanfaat dan menenangkan. Kita tidak harus selalu melakukan atau membuat sesuatu. Kita juga membutuhkan waktu bersama dengan sahabat-sahabat.

Kita perlu merawat tubuh dan pikiran kita. Perlu melakukan hal-hal yang kita sukai, seperti mengerjakan hobi atau berolahraga. Kita harus berhati-hati supaya tidak menyia-nyiakan waktu dalam kehidupan berharga ini untuk bermain komputer, iPad, iPhone, dan lain sebagainya.

5. Berteman dengan diri sendiri

Terkadang ketika kita sedang sendiri, kita memiliki pemikiran seperti, “Oh, saya adalah orang yang gagal! Saya tidak bisa melakukan apa pun dengan benar! Saya tidak berharga, tidak heran jika tidak ada orang yang menyukai saya!” Rasa rendah diri ini merupakan salah satu halangan terbesar dalam jalan menuju pencerahan.

Kita hidup dengan diri sendiri setiap saat, tetapi kita bahkan tidak tahu siapakah diri kita atau bagaimana berteman dengan diri sendiri. Kita selalu menilai diri sendiri menggunakan tolok ukur yang tidak pernah kita renungkan apakah batasan tersebut masuk akal bagi kita atau tidak. Kita membandingkan diri dengan orang lain dan kita selalu menjadi orang yang kalah.

Di antara kita, tidak ada yang sempurna, kita semua memiliki kekurangan. Ini adalah hal yang wajar dan kita tidak perlu mencaci diri sendiri atas kesalahan kita atau berpikir bahwa kita adalah kesalahan. Kita suka membesar-besarkan karena kita tidak tahu siapa diri kita yang sebenarnya.

Kita perlu belajar untuk menerima dan berteman dengan diri sendiri, “Saya memiliki kesalahan dan saya berusaha memperbaikinya, saya memiliki bibit, kemampuan dan bakat yang baik juga. Saya adalah orang yang berharga karena memiliki sifat ke-Buddha-an, berpotensi untuk menjadi Buddha yang tercerahkan sepenuhnya. Bahkan pada saat ini, dengan niatan tulus ini saya bisa membantu kesejahteraan sesama.”

Meditasi dan mempelajari ajaran Buddha membantu kita berteman dengan diri sendiri. Untuk mengatasi rasa rendah diri, kita harus merenungi kehidupan manusia yang berharga serta sifat ke-Buddha-an yang kita miliki. Dengan itu, kita dapat memahami bahwa sifat dasar pikiran kita adalah murni dan tidak ternodai. Sifat alami pikiran kita itu seperti langit yang luas−sungguh-sungguh lapang dan bebas.

Kotoran batin seperti ketidakpedulian, kemarahan, kemelekatan, kesombongan, kecemburuan, kemalasan, kebingungan, keangkuhan dan sebagainya seperti awan di langit. Ketika ada awan di langit, kita tidak dapat melihat langit yang sesungguhnya yang bersih, terbuka, luas dan lapang. Langit masih ada di atas sana, namun ia tertutup dari pandangan kita pada saat itu. Sama halnya, saat kita merasa berkecil hati atau bingung, seluruh emosi dan pikiran tersebut bukanlah diri kita yang sesungguhnya. Mereka seperti awan di langit. Sifat alami langit masih ada. Sifat tersebut tersembunyikan sementara, namun ketika angin kebijaksanaan dan welas asih datang serta meniup awan emosi-emosi mengganggu itu, maka kita dapat melihat langit yang terbentang luas dan bebas.

Luangkan waktu setiap hari untuk duduk dengan tenang dan melaksanakan latihan spiritual. Untuk melakukan latihan meditasi harian, pelajari ajaran-ajaran Buddha dan luangkan waktu setiap hari untuk merenungkan kehidupan anda. Amati pikiranmu dan pelajari cara membedakan antara pikiran yang bermanfaat dengan pikiran yang merugikan. Pelajari bagaimana pikiran anda menciptakan emosi. Beri hati anda ruang untuk menerima dan menghargai diri apa adanya. Kita perlu menjadi diri kita sendiri. Anda bisa menerima dan menjadi diri anda apa adanya.

Kemudian anda bisa mengembangkan potensi dan membuka pintu apa pun guna membantu memahami diri sendiri. Buddha mengajarkan sejumlah cara untuk mengatasi pikiran-pikiran negatif dan menyingkirkan pandangan salah. Anda bisa mempelajari hal-hal tersebut serta bagaimana cara menerapkannya di dalam pikiran, bagaimana melatih pikiran sehingga menjadi lebih jernih dan tenang, bagaimana membuka hati anda dalam kebaikan hati untuk diri sendiri dan orang lain. Dalam proses melakukan hal ini, anda akan menjadi teman bagi diri sendiri.

6. Tidak selalu tentang saya

Kita hanya berpikir mengenai diri sendiri. Bahkan ada majalah yang berjudul “Self” (diri) dan ada juga yang bernama “Me” (saya). Kita membeli produk-produk yang disebut “iPhone” dan “iPad”, dan sejak kita masih kecil, industri periklanan mencuci pikiran kita untuk selalu mencari kesenangan, kebanggaan, barang-barang, popularitas, dan seterusnya. Kita percaya bahwa segala hal adalah mengenai saya! Kesenangan dan kesengsaraan saya lebih penting dibandingkan kesenangan dan kesulitan orang lain.

Cari apa yang membuat anda kesal. Ketika teman anda dikritik, anda biasanya tidak merasa kesal, namun ketika seseorang mengatakan kata-kata mengkritik yang sama kepada anda, hal itu menjadi sesuatu yang penting. Sama halnya, ketika anak tetangga anda gagal ujian mengeja, hal itu tidak mengusik anda, namun ketika anak Anda yang gagal ujian mengeja, hal itu merupakan bencana!

Benak kita menjadi sangat terusik oleh apa pun yang terjadi pada kita atau berhubungan dengan kita. Kita melihat segalanya di dunia melalui periskop “Saya, milikku” mengapa pandangan ini seperti periskop yang sempit? Karena ada lebih dari tujuh miliar manusia di planet ini dan kita berpikir kita adalah yang paling penting. Akan sangat baik kalau kita bisa sedikit santai dan mengingat slogan ini: semuanya tidak selalu tentang saya.

Sifat egosentris ini menyebabkan kita mengalami banyak penderitaan. Ketika kita menderita akibat rasa takut, kegelisahan dan kekhawatiran, ini karena terlalu memerhatikan diri sendiri dengan cara yang sangat tidak sehat. Belum ada yang terjadi, namun kita duduk dan berpikir, “Bagaimana kalau hal ini terjadi? Bagaimana kalau hal itu terjadi? Walau sesungguhnya, belum ada apa pun yang terjadi. Merasakan ketakutan, kegelisahan, dan ketakutan adalah penderitaan, dan sumber penderitaan ini adalah kesibukan dengan diri kita sendiri.

Pikiran-pikiran egosentris ini bukanlah diri kita yang sesungguhnya. Egosentris bukanlah bagian terpisahkan dari kita; egosentris adalah sesuatu yang ditambahkan di atas sifat alami pikiran kita yang suci, dan sifat ini bisa dihilangkan. Pada awalnya mungkin kita takut untuk melepaskan seluruh perhatian pada diri sendiri, “Jika saya tidak mementingkan diri sendiri, saya akan tertinggal. Orang lain akan memanfaatkan saya. Saya tidak akan sukses.” Namun ketika kita mengamati ketakutan ini, kita melihat bahwa ketakutan ini tidak benar; dunia tidak akan hancur jika kita melepaskan keterpusatan pada diri sendiri dan membuka hati untuk peduli pada orang lain. Kita masih bisa sukses tanpa harus terlalu terpusat pada diri sendiri, dan kita akan menjadi lebih bahagia. Sebagai contoh, kalau kita mengulurkan tangan dan membantu orang lain–sahabat, orang asing, dan musuh−mereka akan menjadi jauh lebih baik kepada kita, dan hidup kita sendiri akan menjadi semakin berbahagia.

7. Mengembangkan kebaikan

Sebagai hasil dari pemikiran “Tidak selalu mengenai saya”, maka kita ingin menumbuhkan kebaikan. Untuk melakukan ini, kita merenungkan kebaikan-kebaikan yang telah kita terima dari sejumlah orang dan hewan. Ketika kita merenungkan kebaikan makhluk hidup lain, kita melihat bahwa kita menerima manfaat dari yang dilakukan orang lain, apabila kita tahu bagaimana cara memikirkannya secara tepat. Bahkan ketika seseorang menyakiti kita, kita bisa melihat hal itu sebagai suatu kebaikan, karena dengan menempatkan kita di situasi yang sulit, mereka menantang dan membantu kita untuk tumbuh. Mereka membantu kita menemukan kualitas dan sumber daya di dalam diri kita yang tidak kita ketahui, sehingga membuat kita semakin kuat.

Mudah untuk memikirkan kebaikan keluarga dan sahabat-sahabat kita, namun bagaimana dengan kebaikan orang-orang asing? Sesungguhnya kita menerima kebaikan dari banyak sekali orang yang tidak kita kenal. Ketika melihat di sekeliling kita, segala hal yang kita gunakan itu ada karena kebaikan orang lain–pekerja konstruksi yang membangun gedung, petani yang menanam sayur-sayuran, teknisi listrik, teknisi saluran air, sekretaris dan lain-lain yang berperan penting sehingga memungkinkan masyarakat berfungsi dengan baik.

Sebagai contoh, saya pernah berada di suatu kota di mana seluruh pemulung sampah mogok kerja. Hal tersebut sangat membantu saya untuk melihat kebaikan para pemulung sampah, sehingga sekarang saya bisa berhenti, dan mengucapkan terima kasih atas kerja mereka ketika saya sedang berjalan.

Kita menerima manfaat dari berbagai jenis pekerjaan yang dilakukan orang lain. Seluruh orang yang kita lihat di sekeliling−di dalam bus, kereta, toko−adalah orang-orang yang membuat apa yang kita gunakan dan memberikan layanan yang kita manfaatkan dalam keseharian. Sehingga, ketika melihat kepada orang-orang di sekitar kita, marilah kita sadari kebaikan dan manfaat yang telah kita terima dari mereka. Sebagai balasannya, marilah memandang mereka dengan mata kebaikan, serta dengan kesadaran bahwa kita sangat bergantung pada orang lain bahkan hanya untuk bertahan hidup. Marilah mengulurkan tangan dan bersikap baik kepada mereka sebagai balasannya. Juga penting untuk menghormati seluruh makhluk hidup; karena mereka semua penting dan kita telah mendapatkan manfaat dari mereka.

Jika Anda memiliki hati yang baik, anda akan bersikap jujur dalam kesepakatan bisnis karena anda peduli dengan kesejahteraan klien-klien dan konsumen-konsumen. Anda mengetahui jika berbohong atau menipu klien, mereka tidak akan memercayai anda dan tidak akan berbisnis dengan anda lagi di masa depan. Selain itu, mereka akan membicarakan perilaku buruk anda ke orang lain. Sebaliknya, jika anda menolong klien dan konsumen, mereka akan memercayai dan yakin akan anda. Anda akan memiliki hubungan yang baik dengan mereka yang akan bertahan untuk waktu yang lama serta menguntungkan satu sama lain.

Ketika mengembangkan kebaikan, kita harus belajar caranya untuk menjadi terpercaya. Ketika seseorang mengatakan sesuatu yang rahasia, kita harus merahasiakannya. Ketika anda membuat janji, lakukan yang terbaik untuk menjaga janji tersebut. Kita harus melihat melebihi kesenangan saat ini dan belajar menjadi teman yang baik. Pertimbangkan, “Bagaimana saya bisa menjadi teman yang baik? Apa yang harus saya lakukan dan tidak lakukan untuk dapat menjadi teman yang baik untuk orang lain?” Karena kita semua ingin memiliki teman, marilah membuat diri kita seorang teman yang baik untuk orang lain.


Luangkanlah waktu dan renungkan tujuh tips ini. Jangan hanya beranjak ke kegiatan berikutnya, namun terapkan tips-tips ini dalam kehidupan anda. Bayangkan, berpikir, dan bertindak sesuai dengan tips tersebut. Seperti apakah yang akan terjadi? Apakah yang akan anda rasakan? Melihat manfaat dari menerapkan tips-tips ini dalam kehidupan sehari-hari akan menginspirasi anda untuk melakukannya. Seiring dengan itu, anda akan merasakan manfaat-manfaat yang positif bagi diri anda sendiri ataupun dalam hubungan dengan orang lain. Anda akan menikmati kedamaian hati yang lebih besar dan hubungan dengan orang lain yang lebih erat.

Kembalilah ke tips-tips ini seiring berjalannya waktu. Bacalah ulang dalam rentang waktu tertentu untuk mengingatkan anda agar hidup tanpa kepura-puraan, merenungkan niat dan menumbuhkan niat baik yang universal, menentukan prioritas-prioritas yang bijak, menjaga diri anda tetap seimbang, menjadi teman bagi diri sendiri, dan menyadari bahwa, “Segalanya tidak selalu mengenai saya” serta mengembangkan kebaikan.

To view this post in English: Seven tips for a happy life.

To view this post in Vietnamese: Bảy Bí Quyết Sống Hạnh Phúc